TÔI ĐI
TÌM BÓNG
Hình
như có lúc tôi mãi tìm bóng?
Bóng
chập chờn trước gió bóng lao xao
Bóng
chiêm bao ngã nghiêng trong giấc mộng
Bóng
vói hoài nhưng có bắt được đâu…!
Tôi
huỷ hoại những tháng ngày theo bóng
Rồi
thở than đời sao quá buồn đau
Tôi tất
bật hoài nghi đời cạn kiệt
Hạnh
phúc đâu tôi không thấy bao giờ
Có một
bửa theo bóng đời vấp ngã
Tôi
đè lên ngay dưới bóng của tôi
Tôi
chợt hiểu chính ngay tôi và bóng
Có
đâu xa mà tìm mãi không thôi
Tôi
ngồi lên nhìn bóng tôi trước mặt
Tôi
thầm thì nói với bóng có sao đâu?
Mầy với
tao cuộc hành trình đi suốt
Một
cuộc đời đôi bạn đến trăm năm
Tôi
quay về với bản ngã của chính tôi
Và cuộc
sống quanh mình như hiện có
Nhìn
gia đình quay quần trong êm ả
Xớt
chia nhau cùng hiền phụ ngọt bùi
Với
con cháu mỗi ngày thêm đông lớn
Hạnh
phúc nầy vừa đủ với yêu thương
Đến
lúc đó không bao giờ tôi nhớ bóng
Cả
khi đi trong nắng -bóng thênh thang
PHÙ VÂN
Thì cứ đợi cho ngày qua lãng đãng
Như sương khuya trộn sáng ánh trăng
non
Như biển khuya vết cường loang sóng nhỏ
Như đời ta nhiểu giọt những hao mòn
Thì cứ mơ theo mộng tình xuẫn động
Cho hồn lay...tim nhịp những xôn xao
Ta biết chắc chẵng có gì ở lại
Cứ vuột trôi từng năm tháng hư hao
Thì cứ phải cợt đùa cho qua buổi
Cứ giả vờ như hạnh phúc trong tay
Giửa thanh thiên mặt trời rang nóng sốt
Vuốt mồ hôi ...khoé mắt ướt cay cay
Thì cứ mãi co ro buồn hiu quạnh
Một mình ta trong lắng động âm thầm
Nẻo phù vân còn hoang mang tất tả
Biết nơi nào trú ngụ buổi tịnh yên
Cứ vả lả chào người không tri kỷ
Cứ bắt tay những kiện tướng vô hồn
Cứ lập lờ như vô can, vô nhập
Thời suy di khó kiếm một ân tình
Ừ! Thì cứ mượn hồn, mượn xác
Cúng cô hồn những lời ngọc lời son
Thiên hạ vui...mình cũng thấy vuông
tròn
Để qua kiếp làm người thời vô lượng
CÁM ƠN
Cán ơn trời đất mênh mông
Cám ơn mây trãi những vòng biệt tâm
Cám ơn trôi nỗi rêu rong
Cám ơn sống vỗ bềnh bồng nước mây
Cám ơn hạt cát ngoi ngoai
Bờ loang bồi lỡ suốt đời long đong
Cám ơn lạnh giá ngày đông
Cám ơn chồi nở những bông hoa vàng
Cám ơn mùa hạ nắng loang
Cám ơn chiếc lá rơi vàng mùa thu
Cám ơn sợi nhỏ mưa ngâu
Cám ơn hồn cứ lắng sâu theo đời
Cám ơn những phút tuyệt vời
Lơ đơ lãng đãng mộng say theo người
Cám ơn mái tóc buông lơi
Nửa bên vai phủ, nửa phơi da trần
Cám ơn hồn rất nhẹ tênh
Dể
yêu…nên biết bao lần xót xa
Cám
ơn những phút mù lòa
Cõi
nhân sinh với giao thoa đất trời
RƯỢU
LẺ
Trời
tháng ba sao còn nghe lành lạnh
Bảo
miền Đông làm gió rét Cali
Mây
xuống thấp, trời chợt mưa lất phất
Làm nỗi
buồn vương xám một màu chì
Kéo cổ
áo…gió vừa lùa lạnh giá
Cơn
ho khan làm lòng ngực hơi rang
Buổi sáng
mơ hồ trong đáy vọng
Ngồi
nhìn mưa…uống một hớp rượu vang
Như hừng
chí muốn uống thêm ly nửa
Rượu
một mình …ta ngồi uống khơi khơi
Ai bậu
bạn…? xứ người vơi bầu bạn
Riết
cũng quen…rượu chỉ uống lẻ loi
Cụng
ly
Người
cùng tôi cụng ly buồn xa xứ
Tôi
cùng người chia xớt nỗi sầu riêng
Cali-Texas
xa-xa lắm...
Muợn
gió đưa sầu...nâng chén lên!
Ừ
thôi! Tống khứ buồn vong quốc
Mượn
rượu giải sầu vài phút thôi
Cùng người
dụi mắt...đừng rơi lệ
Phương
ấy-phương nầy vẫn lạnh thôi!!!!!!
Tình buồn theo gió mây
Mấy
trắng bay xa trắng góc trời
Mây
đùn gió đẩy dạt xa xôi
Mây
ơi! có chút hồn tôi đó
Về ngả
trời Xuân của một thời
Một
thuở tô son hồng đôi má
Môt
thuở dạy thì mộng khát khao
E ấp
đầu đời môi hương áp
Cùng
anh chất ngất mối tình đầu
Em
trôi trợt một đời con gái
Bởi nồng
say... đâu ngại trao đời
Bao
luyến ái chừng như vô tận
Không
ngờ...!anh bỏ em chơi vơi
Cuộc
đời buồn theo mây hoang lạnh
Gió
thổi lùa trôi dạt đời em
Tình
lận đận qua dòng bất toại
Em mất
rồi ngày mộng môi son
CHUNG
UỐNG RƯỢU SẦU
Rượu
lẻ mỗi người ngồi cạn chén
Lưu
vong bạt xứ một chung sầu
Nầy
anh nầy chị cùng nâng chén
Nuốt
từng giọt rượu tháng Tư đau
Rượu
cứ uống hoài không cạn chén
Gác
kiếm ngồi buồn vọng quốc ca
Gần bốn
mươi năm chưa khô lệ
Uống
chung giọt rượu mất sơn hà
Ra đi
một thuở ...buồn ngó lại
Một dảy
non sông ...ngút ngàn xa
Có hẹn
khi nao gom kiếm thép
Quét
bầy hung ác...dựng quê nhà
Chẵng
lẻ cứ ngồi co ro mãi...?
Bao giờ
cho hết gánh can qua
Bao
nhiêu cùm khổ đày dân tộc
Chung
chén hờn câm lủ ác tà
Chí lớn
nuôi hoài...chưa mõi mộng
Tóc
trắng pha sương...bạc tháng ngày
Tim
máu chưa tan...cơn chấn động
Tháng
Tư gảy súng đứng trơ thây
Tháng
Tư nầy nửa còn vọng quốc
Lưu lạc
người đi khắp Đông,Tây
Cùng nhau
nâng chén oan cừu đó
Quốc
hận còn kia ...nhớ lấy ngày…
Sao cứ
uống hoài chưa cạn chén?
Chừng
nào thôi hết giọt ly tan
Chừng
nào quăng chén hờn vong quốc
Chung
uống rượu vui bóng giặc tàn
No comments:
Post a Comment