BAO GIỜ ANH GẶP EM
Nửa vòng trái đất-nửa vầng trăng
Ai làm trăng khuyết giửa đêm tàn
Ánh nguyệt hai đầu soi bóng lẻ
Có ai ngồi... mộng....những mơ hoang?
Có hẹn khi nao về đất Bắc?
Để gặp người em gái Hà Thành
Đã lỡ một lần về cố xứ
Mà chưa nối nhịp Bắc cùng Nam
Ôi chao!dài mấy đường đất nước
Mà mấy chục năm chưa nối vào
Bây giờ xa lắm...nghiêng vòng đất
Sóng biển mênh mông gió đão chao
Cánh chim viễn xứ còn bay mãi
Giửa trời đất lạ áo cùng cơm
Cuộc đời vá víu từng ngày sống
Mang nặng lòng đau chuổi ngày tàn
Cuộc đời vá víu từng ngày sống
Mang nặng lòng đau chuổi ngày tàn
Ở tận trời xa-quê hương ấy
Có cô em gái vẫn miệt mài
Trên bục giảng đường nhìn lớp trẻ
Những mái đầu...mơ ước tương lai!
Bao giờ...anh hỏi bao giờ có?
Một lần em nắm lấy tay anh
Đi dạo loanh quanh bao con phố
Ngồi ngắm mây soi giửa bờ hồ
Em kể anh nghe chuyện đời thường
Anh kể em nghe đời xứ lạ
Cùng xẻ chia nhau những tâm tình
Chắc gì...ngoại cuộc người ta hiểu
Hai kẻ gần nhau giửa trái tim
Một chữ yêu quê hương chận thật
Tình người giửa tất bậc hổn mang
Ở vùng cao ước vọng
Gió
Đông Bắc vùng cao thêm rét mướt
Mây
đùn quanh ngang mắt mù sương rơi
Trong
cô đơn quạnh vắng rất xa xôi
Em
chợt nhớ về Hà Nội xa phía dưới
Hồ
Hoàng kiếm chắc đã vào trẩy hội
Mùa
Giáng sinh thấp sáng những hàng thông
Những
trai gái Hà Thành mặc áo ấm
Bao
tình nhân cọ sát những bờ vai
Tiếng
nhạc Thánh vang vang lời mừng gọi
Xin
ơn cao rọi sáng bóng đêm dài
Cho
tình yêu trai gái thấm lòng nhau
Chiếc
hôn đặt vào vòng tay chân thật
Cho
mọi người cùng nhau ôm thật chặt
Trong
hân hoan mùa cứu rỗi an lành
MAI
NẦY CÓ GẶP NHAU
Rồi
mai nầy anh sẽ gặp em
Người
em Hà Nội “dáng kiều thơm”*
Như
nước hồ gươm xanh màu biếc
Em
nhìn anh với đôi mắt long lanh
Như
mây đỉnh núi chiều quanh quẩn
Xỏa
tóc dài theo vạt áo lưng
Khẻ
gọi: Tiếng em ...chim buổi sáng
Reo
hót trên cành mới hừng đông
Phố
Hà Thành gió mùa Xuân còn đọng
Anh
so đo nhìn ngực áo phập phòng
Có
phải chất chứa bao điều muốn nói
Cuộc
tao phùng vời vợi cách biển Đông
Trong
khoảnh khắc ngại ngùng sôi nổi
Bắt tay em người em gái Hà Thành
Anh trân quí thời diễm xưa mơ ước
Một lần về thăm ba sáu phố phường
Nơi cô động ngàn năm văn vật
Bóng tiền nhân lần mở đất Tiên Rồng
Bọc Âu Cơ chia hai từ dạo đó
Cứ cách phân tình cốt nhục tương tàn!
Rồi mai nầy anh sẽ gặp em
Như bắt gặp một ngày trẩy hội
Giửa trái tim không khoảng cách ngăn
Trong nhịp đập là tình thương chân thật
Hởi người em! Anh mơ ngày thân mật
Anh cùng em dạo phố thật bình yên!
* trong một
bài thơ của Quang Dũng
Gởi em cô gái Bắc
Miền Bắc bây giờ đã lạnh chưa?
Bên nây trời rét tuyết đêm rơi
Bên đó chắc gió đông Hà nội
Lạnh qua chiếc áo ấm em tôi
Đi phố nhớ mang giày cao cổ
Đội nón em đi dưới mưa phùn
Hà Nội phố mờ sương giá lạnh
Em nghĩ gì trong nhịp bước run?
Những viên gạch xám xưa xưa lắm
Phố màu rêu cũ đã ngàn năm
Hoa đào vẫn nở kheo trong nắng
Rón rén chân khua gái Hà thành
Anh mơ Hà Nội áng văn thơ
36 phố phường một thuở xưa
Hồ Gươm hoàng kiếm thời dựng nước
Lập quốc an dân mấy triều vua
Chưa đến một lần lòng thầm ước
Một ngày dạo phố nhớ liệt oanh
Từng viên gạch nhỏ quanh đường phố
Chắc còn lưu dấu bóng tiền nhân?
Trời Cali mới vừa qua cơn bão
Mù sương mờ mịt một giãi trời
Nhớ quê thâm thẫm về một phía
Bên ấy vào đông chắc lạnh rồi?
Em mặc áo len quàng khăn cổ
Đôi nón che dù khỏi ướt thân
Đôi tất kéo cao, mang đôi ủng
Cho mỗi bước đi khỏi lạnh lùng
Ráng giử tim em trong đôi ngực
Ấm mãi tình yêu với non sông
Có chút lòng anh người xa xứ
Cùng nhịp quê hương một nỗi lòng
Miền Bắc bây giờ đã lạnh chưa?
Bên nây trời rét tuyết đêm rơi
Bên đó chắc gió đông Hà nội
Lạnh qua chiếc áo ấm em tôi
Đi phố nhớ mang giày cao cổ
Đội nón em đi dưới mưa phùn
Hà Nội phố mờ sương giá lạnh
Em nghĩ gì trong nhịp bước run?
Những viên gạch xám xưa xưa lắm
Phố màu rêu cũ đã ngàn năm
Hoa đào vẫn nở kheo trong nắng
Rón rén chân khua gái Hà thành
Anh mơ Hà Nội áng văn thơ
36 phố phường một thuở xưa
Hồ Gươm hoàng kiếm thời dựng nước
Lập quốc an dân mấy triều vua
Chưa đến một lần lòng thầm ước
Một ngày dạo phố nhớ liệt oanh
Từng viên gạch nhỏ quanh đường phố
Chắc còn lưu dấu bóng tiền nhân?
Trời Cali mới vừa qua cơn bão
Mù sương mờ mịt một giãi trời
Nhớ quê thâm thẫm về một phía
Bên ấy vào đông chắc lạnh rồi?
Em mặc áo len quàng khăn cổ
Đôi nón che dù khỏi ướt thân
Đôi tất kéo cao, mang đôi ủng
Cho mỗi bước đi khỏi lạnh lùng
Ráng giử tim em trong đôi ngực
Ấm mãi tình yêu với non sông
Có chút lòng anh người xa xứ
Cùng nhịp quê hương một nỗi lòng
Mùa Thu Hà Nội
Mùa thu Hà Nội có buồn không?
Gió qua đường phố nắng pha hồng
Có chút heo mai trời lành lạnh
Em qua lối nhỏ áo vàng thơm
Bước đi chưa vội vào lớp giảng
Em còn chờ ngắm áng mây hồng
Chiếc lá ửng vàng sương buổi sớm
Chừng như thoáng nhẹ ánh long lanh
Ca li buổi sáng mây xuống thấp
Gợn chút mưa sương ...rất đổi buồn!
Ngồi bên khung cửa nhìn dịu vợi
Hình như... có một chút tơ vương?
Gió qua đường phố nắng pha hồng
Có chút heo mai trời lành lạnh
Em qua lối nhỏ áo vàng thơm
Bước đi chưa vội vào lớp giảng
Em còn chờ ngắm áng mây hồng
Chiếc lá ửng vàng sương buổi sớm
Chừng như thoáng nhẹ ánh long lanh
Ca li buổi sáng mây xuống thấp
Gợn chút mưa sương ...rất đổi buồn!
Ngồi bên khung cửa nhìn dịu vợi
Hình như... có một chút tơ vương?
Muốn thương cô gái Bắc Kỳ
Kỷ niệm những ngày tháng học ở SàiGòn khoảng năm 1962
Bởi
xưa nghèo rách mồng tơi
Dám
nào tán tỉnh học đòi yêu ai
Nhìn
cô gái Bắc ... thở dài
Cái
đuôi con mắt sắt mài bén dao
Miệng
em chim sáo ...ngọt ngào
Môi
son chỉ để đón chào vảng lai
Học
trò dưới tỉnh miền Tây
Ngồi
câm miệng hến...ớt cay xé lòng
Để
tô phở lạnh ...khép lòng
Ngẩn
ngơ... ngọn tóc bềnh bồng chéo vai
Sợi
nào em cột hồn tôi
Về
nhà chới với ...nghe lời bạn khuyên
Nầy
nhé ...mầy chớ mà ham
Quen
con gái Bắc ...mầy mòn trái tim
Bố
Bắc đâu chịu gả con
Cho
dân Nam Bộ héo hon như mầy
"Ơ!
cái thằng trắng tay
Bố
khỉ...cớ tại sao mầy cả gan
Con
ông phải gả cho quan
Xéo
đi cho khỏi cửa hàng nhà ta"
Thế
là ăn phở hít hà..
Nhìn
cô gái Bắc...xót xa để lòng...
No comments:
Post a Comment