Dòng
kinh nhớ
Qua
xóm vàm kinh nói với sông
Sông
trôi mấy khúc đời xuôi ngược
Giọt
nước phù sa đọng bóng hình
Con
bìm bịp gọi hoài nước lớn
Dề lục
bình tím nở trên sông
Thuyền
ai còn đậu ngoài vàm rộng
Mơ những
hồn xưa lớp triều dâng
Nghe
trong hơi gió lời đồng vọng
Ngàn
năm con nước vẫn chung tình
Tình trăm năm
Em
đang ngồi đợi ai?
Chờ
người tình năm cũ...
Trong
giọt nắng nhạt phai
Em
nhìn xa biển rộng
Người
có về hôm nay...
Ngày
mai hay ngày mốt...?
Người
khuất bóng lâu rồi!
Em
còn ngồi đợi mãi!
Mảnh
tình buồn không nguôi
Bao
lâu... như còn đọng
Môi
nhớ giọt tình nồng
Ngực
mơn man khẻ động
Dấu
bàn tay hư không
Em
chơ vơ ngồi khóc
Theo
từng tiếng sóng về
Vỗ
ngàn năm mênh mông!
HÔN NỖI
NHỚ
Em
ơi! Quay đầu lại để hôn nỗi nhớ
Một
tháng Tư đen đột quị đau thương
Anh
vào buổi đang trên lưng chiến mã
Bỗng
buông cương bỏ kiếm quy hàng
Hảy
cuối xuống để dấu đôi dòng lệ
Hôn cạn
niềm nỗi khỗ đến trân thân
Bao
khốn nhục trùm cuộc đời lơ láo
Chợt
tỉnh hồn trong nhức nhối tháng năm
Em
ơi! Quay đầu lại để hôn nỗi nhớ
Buổi
hừng đông trời vội tắt nắng hanh
Bánh
xích sắt đâm xầm Dinh Độc Lập
Buổi
bắt đầu cho cuồng tín dã man
Hảy
cuối xuống hôn Sài Gòn thất thủ
Dép
cao su dẫm nát phố yêu kiều
Trong
khung cửa im lìm buồn khép kín
Dòng
lệ trào nấc ngẹn khóc điều hiu
Em
ơi! Quay đầu lại để hôn nỗi nhớ
Áo
nhà binh đỉnh đạt dáng kiêu sa
Chiếc
giầy bố phai màu vì chiến trận
Anh
cùn đường phải vào chốn lao nô
Hảy
cuối xuống hôn cánh rừng oan nghiệt
Hoàng
Liên Sơn, Suối Máu hay U Minh
Đã
vùi thây biết bao người thua cuộc
Phút
lâm chung ...còn dỏng dạt hiên ngang
Em
ơi! Quay đầu lại để hôn nỗi nhớ
Bọt
biển sầu dùi dập sóng nhấp nhô
Bao
xác người chôn thân trong biển lạ
Hồn
lê la không đến Bến Tự Do
Hảy
cuối xuống hôn nỗi niềm viễn xứ
Dấu
chân xưa còn khắc khoải mộng thầm
Hôn
mái tóc giờ đã nghiêng bạc trắng
Mà đường
về còn heo hút xa xâm....!
Mượn em
Mượn
em vỗ mộng tôi bay
Cho
tà dương khép đêm dài mê si
Mượn
em chéo áo xuân thì
Đấp
tôi đôi mắt kéo mi mơ màng
Mượn
em da thịt hồng quang
Làm
môi tôi ướt...bàng hoàng trái tim
Tôi
quên ba nỗi, bảy chìm
Nhân
gian một cõi phù trầm rong rêu
HUN NẰM
Quen
hơi mấy buổi hun ngồi
Bửa
nay quấn quít nằm đôi trên giường
Hun nằm
nuốt mãi giọt thương
Lửa
đâu ran nóng ...da dường chảy bong
Chuyến
đò ... chẵng lướt qua sông
Mà
sao thân lượn theo vòng sóng yêu...
Một lần
thương quá em liều...
Nên
khiêng hủ mắm ...người trêu... má buồn
Má dằn
má nói...dại..khôn
Thiệt
ra trong cuộc...biết tuôn đường nào
Cắn
răng em chịu xấu vào
Mai
mà anh nghĩ...trầu cau vợ chồng
Bây
giờ già chát già ngồng
Hết
còn cái thuở HUN NẰM ...buồn ghê!!!
THÁNG
TƯ BUỒN
Làm
sao có thể im như đá
Đá
cũng ngậm ngùi ứa lệ sương
Làm
sao cạn chén đời oan trái
Tháng
Tư buồn động lệ sầu tuôn
Gió
mưa xao xát hồn viễn xứ
Mộng
người cô lữ những đêm suông
Mơ
bóng ngày về nơi cố xứ
Đấp hồn
mòn mõi những chờ mong
Tóc
đã pha sương chờ khải mộng
Ngày
về khai mộ những tàn phai
Coi
những tình riêng còn chút dấu
Dỗ hồn...chờ
khép lúc tàn hơi
HUN
GIẢ BỘ
Hồi
xưa tuổi nhỏ chơi chung
Nhảy
dây, đánh bún, bắn thun nhảy cò...
Có
hôm mình lại giả đò
Cô
dâu chú rể so đo tựa kề
Đứng
bên con nhỏ thật thà
Cái
má phún phính núng na đồng tiền
Con mắt
thì lại láo liên
Cái
môi vênh vểnh nó hiền như tiên
Quay
sang hôn lén em liền
Nó
dong một mạch ...tròm trèm chạy theo
Nó
nói sao mầy hun tao
Ừ!
hun giả bộ vì tao chồng mầy...
Lớn
lên thôi bỏ cuộc chơi
Em
làm dâu thật bên tôi mĩm cười
Chụm
môi HUN THIỆT... ngọt ơi!
Kéo
theo HUN RIẾT ra đời 5 con
Bây
giờ già chát già còm
Chiếc
HUN bỏ trống môi buồn thâm đen
No comments:
Post a Comment