MỘT
THOÁNG ĐỜI NHƯ KIẾP PHÙ DU
Đời sống nếu tính từng tháng, từng ngày thì thấy nó
dài….Dài theo cái nghĩa không phải là đo bằng thước mà từ tâm nghĩ.Cuộc sống cứ
đẩy ta đi trong từng cơn thăng trằm, xuôi ngược.Một lúc nào đó ngồi tư lự và nhẫm
tính thời gian trôi qua….Bất chợt ta thở dài…Ôi! mấy chục năm trôi qua! Rồi cứ
thế từng chặng đường tiếp tục trong bất chợt nghĩ suy…Thời gian!
Một thoáng đời như Kiếp
phù dù.
Trong mọi vạn loài khởi từ cái không thành có, từ có
trở về không. Đó là
luật tạo hóa đã an bày, không ai cưởng lại được.Cái còn lại cho đời là từ tâm
nhớ qua vài di sản của họ.Những dòng thơ tôi khởi từ những biến động cuộc đời,
những chặng dừng, những thôi thúc tiếp bước…hình thành những cãm xúc muôn chiều
qua vần điệu của thơ. Một dấu tích còn lại của một kiếp người trôi qua và sắp
trở về cõi không!
Xin nhận nơi như một đáp đền ân nghĩa cuộc đời mà
tôi đã thừa hưởng từ nhân gian, cho dù chỉ là những nhánh thơ sầu vụn vở.
Huỳnh
Tâm Hoài
TÔI HỎI
Tôi
hỏi mùa thu sao cây vàng lá?
Có
phải se se gió lạnh miên mang?
Tôi
hỏi mùa thu sao trời hiu quạnh?
Có
phải mây trời nhè nhẹ lang thang?
Tôi
hỏi cỏ cây bên đường cuối rạp
Có
phải hạt sương oằn ướt đêm hoang
Tôi
hỏi trăng vàng trên cao mây khuất
Trăng
buồn ai vàng vọt ánh trăng tan
Tôi
hỏi đời tôi loanh quanh bạt hướng
Bởi
căn phần hay đầu óc tối tâm
Tôi
hỏi tôi hồn sao luôn vướng mắc
Bởi
trăm điều sầu khổ của thế gian
Tôi
hỏi đời trôi nhanh khuất lấp
Nhưng
dấu đời còn bắt rể quanh thân
Tôi
muốn thoát…như phù du hóa kiếp*
Một
phút thôi mọc cánh đổi
căn phần
*Phù
du: một loại sinh vật sống dưới nước,
khi hóa kiếp mọc cánh bay lên khỏi nước chỉ
vài phút là chết.
Khoảng đời không...
Như con suối rì rào qua năm tháng
Chảy lưng đèo, qua rừng thẫm âm u
Suối vẫn chảy không ngừng, không ngơi nghĩ
Như tình yêu thầm lặng đến thiên thu
Em có biết rừng thu ơi xào xạc?
Chiếc lá nào rơi rụng suối mơ trong
Anh ôm lấy vô vàng cơn xao động
Một chút tình rơi rớt giửa bóng trăng
Như cơn gió thổi biển ngàn sóng dạt
Len qua từng lớp bọt trắng vở nhanh
Trái tim anh chẵng bao giờ biết mõi
Gần suốt đời chưa bắt được tình em
Hướng em đi hình như rất vô tình
Anh vụn dại chưa bao giờ bắt gặp
Trong thế gian có thiên hình vân hạc
Cánh chim buồn bay mõi khoảng đời không!!!
Như con suối rì rào qua năm tháng
Chảy lưng đèo, qua rừng thẫm âm u
Suối vẫn chảy không ngừng, không ngơi nghĩ
Như tình yêu thầm lặng đến thiên thu
Em có biết rừng thu ơi xào xạc?
Chiếc lá nào rơi rụng suối mơ trong
Anh ôm lấy vô vàng cơn xao động
Một chút tình rơi rớt giửa bóng trăng
Như cơn gió thổi biển ngàn sóng dạt
Len qua từng lớp bọt trắng vở nhanh
Trái tim anh chẵng bao giờ biết mõi
Gần suốt đời chưa bắt được tình em
Hướng em đi hình như rất vô tình
Anh vụn dại chưa bao giờ bắt gặp
Trong thế gian có thiên hình vân hạc
Cánh chim buồn bay mõi khoảng đời không!!!
Biển khóc
Biển thì thầm gieo vào cơn sóng biếc
Biển thì thầm gieo vào cơn sóng biếc
Gió ngàn năm đưa ngọn nước vào bờ
Như tình anh trong bọt nước sóng xô
Cứ vở nát dưới chân người khuất dấu
Cọng rong rêu thân chìm không bến đậu
Có bao giờ bám được bến bờ yêu
Chực trôi theo từng con nước thủy triều
Nên biển khóc muôn đời tình trôi dạt
Như tình anh trong bọt nước sóng xô
Cứ vở nát dưới chân người khuất dấu
Cọng rong rêu thân chìm không bến đậu
Có bao giờ bám được bến bờ yêu
Chực trôi theo từng con nước thủy triều
Nên biển khóc muôn đời tình trôi dạt
NGƯỜI
VỀ
Người
về-người hát cùng cơn gió
Thổi
những lời ngơ ngát phố xưa
Cát bụi
mù… mấy tần cổ độ
Hồn
miên mang vô lượng cơn mưa
Người
về...từ dạt như cơn sóng
Âm hồn
xưa đồng vọng những triều dâng
Rong
rêu thức giấc dòng phủ động
Nắng
nhã phương Đông khởi sắc hồng
Người
về người hát cùng tiếng dế
Tỉnh
giấc đời hèn nơi ngỏ hang
Bừng
vỡ mặt trời cơn khát vọng
Đánh
thức cuộc đời những bại vong
Người
về-người hát lời luân vọng
Ngó lại
một thời xưa bể dâu
Đếm
những cơn buồn... gom bèo dạt
Uống
chén tàn canh khải mạc sầu
Đưa
tay cố níu vòng nhật nguyệt
Một sợi
sắc không đổi vạn màu
Đi-đến-quay
về-cùng hữu hạng
Loanh
quanh đợi mãi những không chừng
Chỉ đùa thôi
Em
che đôi mắt
Bằng hai
bàn tay
Cố
tình để hở…?
Hé
con mắt nai
Mắt
kia em dấu
Chắc
con mắt cười
Em
che đôi mắt
Bằng hai
bàn tay
Dấu
chi… còn hở
Cái
miệng vòng môi
Cái
má ưng ửng
Cái
càm xẻ đôi
Em dấu…để
hở
Một
chút đùa tôi
Bằng
con mắt ló
Nhấp
nháy gọi mời
Hú
tim trêu ghẹo
Tôi gả
rong chơi
Đâu
si tình dại…
Cũng mắt
giả vờ
Nhìn
em đấm đuối
Chỉ
là đùa thôi…
Điệu lý xa nhau
Chim
quyên ăn trái nhản lồng…
Anh
ơi….!
Thia
thia quen chậu
Sao
anh đành bỏ em
Chiều
chiều nhìn phía bờ sông
Thuyền
ai qua chẵng tấp lại
Ôi! rối
lòng em nhớ anh…
Mịt
mù xa bóng nhạn
Anh
ơi!
Sao nỡ bỏ….con nhỏ bạn buồn hiu
Anh
như cơn gió
Em
như con diều
Anh
thổi em lên mây bạc
Gió
làm diều du dương
Rồi một
hôm anh lặn lờ
Cánh diều
em thôi bay
Dây
tơ em rối nhợ
Con
diều nằm chỏng trơ
Ơi!
Anh ơi! Người đâu mà tệ bạc!
Nếu
chết phứt đi được
Em chết
ngay bây giờ
Chớ sống
làm chi cuộc đời lỡ dại
Xóm
riềng người qua kẻ lại họ dèm pha
Buồn buồn ngâm điệu lý
Lý cuộc đời bơ vơ
Gieo tình chi rồi bỏ
Điệu lý buồn xa nhau
Khi thanh bình…
Khi
thanh bình
Tôi
đi trên đường phố
Thấy
ngổn ngang những hổn loạn đó đây
Những
người dân héo hắt giửa vòng vây
Bọn
nón cối bủa đầy trên đường phố
Khi
thanh bình
Bao
người đang lố nhố
Ngoài
cửa sông…bờ biển bỏ quê hương
Khi
thanh bình
Nhiều
cửa ngục mở toang
Nhốt
tự do!…dân chủ …không còn
Cả nước
bị xích xiềng quản thúc
Khi
thanh bình
Người
lính buồn …nuốt nhục
Vào
lao nô “Cải Tạo” đến mút mùa
Khi
thanh bình
Người
vợ hiền yếu đuối
Gánh
đàn con bương chảy kiếm miếng cơm lua
Khi
thanh bình
Mẹ
già…già thêm tuổi
Che
bàn tay nheo nhúm khóc đàn con
Khi
thanh bình
Người
khóc ở đầu non
Bao năm
tháng đã tàn phai nguồn cội
Người xa người nghi kỵ hoang mang
Khi
thanh bình
Ai chờ
ai trên hoang phế
Ngày
phục quang cho một nước Việt Nam???
Mồ côi
Tôi
cài hoa màu trắng
Mẹ
tôi mất đã lâu
Mỗi
năm vào lể mẹ
Tôi
ngồi nhớ : Mẹ đâu....?
Ôi !
Mẹ tôi đã mất!
Hoa
xưa đã phai màu
Trắng
bên tim lòng ngực
Nước
mắt bổng ứa trào
Bao
năm tôi mất mẹ
Là mấy
năm mồ côi!!!!
Mỗi
lần mùa Vu Lan tới
Con cày bông hoa trắng
Con thầm gọi MẸ ƠI!

No comments:
Post a Comment