Lời nhắn của người cha già
Cho
Quốc Cường đứa con đầu lòng
Một
mai ba sẽ trở thành lú lấn
Tay
chân run không đi đứng vửng vàng
Lùa
miếng cơm rơi rớt đổ trên bàn
Nhai
trệu trạo răng chiếc còn chiếc mất
Càng
về già người hóa thành trẻ nít
Lúc
còn nhỏ con cũng như vậy thôi
Ba
đút mớm cho con từng chén bột
Con
phá phách bột trây đầy mặt đất
Ba
xoắn tay thu dọn những đớm rơi
Ba
dìu con đi bước một bước hai
Con
trợt té ba xuýt xoa đỡ lấy
Một
vết đỏ làm má con giận lẩy
Trách
sao ba vô ý làm con đau
Mới một tuổi con có đứa em sau
Nên mỗi tối ba nằm kề con ngủ
Rồi từ đó quen hơi ba ấp ủ
Vắng ba... con đòi má gọi ba về…
Một thoáng đời…qua nhiều nỗi nhiêu khê
Nay ba sắp trở thành người bất khiển
Cho
dù thế nào trong cơn thay chuyển
Hảy
cho ba kề cận ở gần con
Ở
xứ nầy cứ theo lệ bàng quan
Cứ
bỏ mặc người già nơi viện lão
Ở
nơi đó bốn bức tường vôi mờ ảo
Vắng
bóng người và tiếng của người thân
Vắng
tiếng trẻ thơ và hơi ấm ân cần
Ba
sẽ chết với cơn buồn ray rức
Óc
lú lẫn nhưng có khi chợt thức
Tai
vẵng nghe hồn nhớ chuyện năm xưa
Hảy
để ba nằm lặng lẻ góc nhà
Cho
hạnh phúc chảy vào hồn già cổi…
Rồi
một ngày hơi thở ba tắt vội.
Hoả
táng ba đem chút núm tro về
Có
dịp nào con trở lại đất quê
Chôn
hỏa cốt bên mộ phần gia tộc
Hồn
ba sẽ thỏa lòng mong ước
Về
đất xưa quyện hương khói làng xưa

No comments:
Post a Comment