Một
cõi Thơ-Một cõi Người
Chuông
vọng ngàn xa -phiền não muộn
U ẩn
nghìn trùng -cánh chim bay
Ta với
chiều - ngồi nơi tịnh vắng
Hồn
phiêu phiêu gió nhập hồn say
Nhân
gian mấy nẽo đời vô tướng
Ta nhận
ra em một cõi riêng
Trái
đắng hớp hồn... huyền huyền ảo
Một
ngỏ chân như lụy lụy phiền
Mây
trôi- Ừ! Thì mây vẫn trôi
Say
khướt tình thơ lao chao mộng...
Gió
thổi bốn mùa ...một mùa thôi
Một
mùa huyễn hoặc- Mùa âm hưởng
Một
giáp hồn...gợn nhẹ giao thoa
Tịch
nhiên một gốc trời cảm nhận
Khoang
thuyền bát nhã đợi khách qua...?
Nhớ ai?
Anh nhà quê
Đâu
phải anh nhà quê nào cũng chân chất
Cho
dù miền Nam hay miền Bắc
Cũng
có loại người xảo trá vong tâm
Đâu
phải anh nhà quê nào cũng một mực sắc son
Yêu
đất nước, yêu quê mình nơi cố quốc
Anh
nhà quê thuở xưa chân đất
Lội
bùn lầy bê bết áo mồ hôi
Với
con trâu cày xới mảnh đất bồi
Cùng
ai đó cất câu hò, câu hát
Ngồi
bờ đê nhai miếng cơm tẻ nhạt
Miếng
mắm kho cùng những đọt rau hoang
Hương
tình quê hòa giọt nước giếng trong
Người
giử đất, người mài gươm kiến quốc
Khi
đồng quê bọn cường hào áp bức
Khi
ngoại xâm chà đạp đất quê ta
Anh
nhà quê bỏ ruộng lánh xa nhà
Cùng
dân tộc trổi hồi chuông cứu quốc
Dẹp
cường hào, đánh tan loài cướp bốc
Giử
cánh đồng thơm lại lúa đơm bông
Có
anh nhà quê bám đất ân cần
Cần
cù với đồng xưa, vườn cũ
Cùng
làng quê, tình quê…máu mủ…
Luôn
ân cần tình nghĩa sắc son
Anh
nhà quê …bỏ quê... lại đổi lòng
Về
thành thị bởi qua mùa tráo trận
Mang
giày bóng, khoát trên mình áo gấm
Mặt
nghểnh cao mang áo mão cân đai
Đôi
kính mát nhìn bóng đổi quái thai
Thành
một kẻ vô tâm vô loại
Cứ
vun xén cho đầy kho đầy túi
Mặc
làng quê héo hắt bóng tre đưa
Mặc
con đê cỏ úa nắng qua mùa
Mặc
gió rét mẹ già bên mái lá
Mặc
đứa trẻ đói lòng khóc lả
Mặc
vợ hiền tất bật với đàn con
Anh
nhà quê ở trên chính quê hương
Nhưng
hồn anh là một người xa lạ
Anh
bây giờ thờ đô la, vàng lá
Miệng
khoa trương tổ phụ Thiên Đường
Thiên
Đường anh...dẫm trên cảnh thê lương
Của
muôn triệu người nhà quê đất Việt
Anh
trở thành ma vương quỷ quyệt
À
biết rồi....
Bây
giờ anh đâu phải là người Viện Nam!
*******
Cũng có anh nhà quê chân phèn, chân đất
Vượt
trùng dương lánh nạn …bỏ đất quê
Biển
sóng xô tứ xứ gởi thân sơ
Qua
năm tháng quê người ngoi tất bật
Quen
bơ sữa…trây trên mình chuẩn mực
Anh
vụn về ngôn ngữ Việt quê hương
Anh
qua loa âm điệu loại nhà tuồng
Anh
rủn rỉnh làm Việt Kiều ẻo giọng
Mấy
chử Tây, Âu lập lờ nghệu ngọng
Anh
chê bai mọi thứ ở quê nhà
Anh
đỡm dáng vì có chúc đô la
Anh
đú đởn trên xác trơ em gái
Anh
trơ trẻn vô tâm mất dại
Trước
cảnh nghèo cơ cực của người quê
Anh
nhà quê ơi…!Tôi nhớ ra rồi!
Anh
là loại người Việt Nam mất gốc.
Cuồng say
Cho
mượn nhé chút tình em nhè nhẹ
Để
anh mơ huyển ảo gió mùa thu
Bắt
được em trong áng mây lảng đảng
Một chút tình...trôi nổi phút rong chơi
Cho
mượn chút tơ vàng trăng tháng tám
Mơ
hồn nhiên ngày xanh mộng Trung Thu
Cho
mượn nhé chút hiu hiu gợi nhớ
Buổi
yêu em thầm lặng tuổi ngây ngô
Cho
mượn nhé vạt áo em gió tạt
Vướng
hồn anh bén gót bước chân son
Cho
mượn nhé sợi tóc em rơi rớt
Cột
tim anh trong ngày mộng mõi mòn
Cho
mượn nhé nụ cười em vung vải
Rớt
đâu đây những lừa dối vô hồn
Cho
mượn nhé cuối đời anh tàn tạ
Gặp
được em… nghe câu nói ăn năn!
CỬA
BIÊN GIỚI
Cửa
biên giới trừng trừng con mắt cáo
Mở
toang mồm nuốt trửng miếng mồi thơm
Hởi
em gái Việt Nam!
Em
bước chi qua cánh cửa biên giới
Bị
lùa vào mồm một lủ rợ dã man
Vì
bởi bả tiền và miếng đói cào gan
Em
quên mất mình con Rồng Cháu Lạc
Quên
tổ tiên ta một ngàn năm chống giặc
Phù
Đổng Thiên Vương ngựa sắt sát giặc Tàu
Quên
Triệu, Trưng gái Việt tuốt gươm đao
Gương
liệt nữ ngàn năm còn ghi dấu
Năm
79 trùng trùng biên giới
Bọn
Tàu mang tràn giết người phương Nam
Bao
chiến sĩ,anh hùng nữ kiệt
Chiến
đấu anh hùng đánh đuổi giặc phải lui
Cánh cửa biên giới.
Mang
tên hữu nghị
Lại
thèm mồi những cô gái Việt Nam
Là
cửa đưa vào huyệt lộ gian tham
Là
nơi đánh đổi một đời nuốt nhục
Hởi
em gái.... thà đói lòng giử mực
Dẩu
cơ hàn hảy bám đất quê hương
Thà
đói nghèo nhưng một dạ sắc son
Làm
con cháu Bà Trưng bà Triệu!
Chuyện ngày xưa
Chuyện
ngày xưa làm sao quên được
Phản
phất đâu đây tiếng hẹn hò
Vướng
trong mái tóc ..tay năm ngón
Luồn
trong nhịp đập trái tim rung
Mắt
nhấm mơ màng hình bóng cũ
Chiêm
bao thấy bậu...thuở nằm chung
Giật
mình trở giấc rờ chăn chiếu
Một
mình...lạnh rét ...buổi lập đông
Bậu
bỏ Ua đi từ lúc đó
Bao
giờ dìa lại đấp chăn chung
Dàn
bí ngoài kia bông nở nụ
Thiếu
bậu hoa rơi rớt đầy sân
Chim
buồn đứng rủ trên nhành bưởi
Mùa
nầy sao không thấy ra bông
Tiếng
hót chim ơi! nghe khản họng
Ua
kêu bậu hởi! bậu bạc tình!!!
Vẫn còn...
Thôi
đã đi qua mùa xa vắng
Cùng
họp nhau vui tuổi xế chiều
Thơ
văn trao gởi tình thân ái
Chữ
nghĩa đượm ghi nghĩa bạn hiền
Cho
ngày tháng lụn không đơn lẻ
Cho
những năm trôi bớt muộn phiền
Hồn
nhớ muôn điều về phương cũ
Tim
thắt từng cơn nỗi nhớ nhà
Đời
như mây ngã về phương lặn
Chút
nắng còn vương bóng hạc xa
Hảy
giử sắc trời vương vấn mãi
Cho
tim hồi nhớ tuổi mộng hoa
Trăm
điều giao động dòng thơ chảy
Muôn
khúc đoản tình văn trãi ra
Cho
mái tóc nghiêng pha chút gió
Cho
mắt thâm sầu dỏi nẻo xa
Một
nửa hồn quê còn vương vấn
Một
nửa tha hương nắng chan hòa
Đời
chỉ một mình
Đời
chỉ có ta một mình
Tìm
mãi bóng em mệt nhoài
Sõi
đá chông chênh lạc loài
Lăng
mãi trong đời đơn côi
Đời
chỉ có ta một mình
Tìm
bóng em trôi về ngàn
Mệt
lã cánh chim chập chùng
Dài
suốt biển trời mênh mông
Đời
chỉ có ta một mình
Giử
mãi trong tim bóng hình
Giọt
máu cưu mang ngại ngùng
Ưu
buồn len chảy quanh thân
Đời
chỉ có ta một mình
Rồi
chết đi trong im lìm
Hồn
rét xa thân buồn phiền
Xác
nằm trơ cứng niềm riêng
ƠN
EM
Ơn
em con mắt gieo tình
Để
tim anh động... bóng hình đêm mơ
Ơn
em mái tóc mịt mờ
Cho
anh dúi mặt dại khờ đấm say
Ơn
em mở rộng vòng tay
Cho
mây buông xuống cuộn xoay hình hài
Ơn
em ngọn suối ngọt ngây
Nuốt
cơn cuồng nhiệt tỏ bày thịt da
Ơn
em ngày tháng mượt mà
Theo
em bén gót nhụy hoa thơm lừng
Ơn
em câu nhử cuộc tình
Khoé
môi rướm máu ...sợi tình buông lơi
Anh
như con cá quyẩy đuôi
Suốt
đời dính sợi chỉ bơi lòng vòng
Ơn
em sợi nhớ lông bông
Kéo
anh buồn mãi ...chẵng mong hết buồn!
Ướt
Đêm
Mưa
rơi mù mịt bầu trời
Cho
đêm buồn bã rối bời cõi mơ
Môi
khô lạnh tím đợi chờ
Nụ
hôn....vương vấn mịt mờ bóng tăm
Chiếu
chăn xô lệch gốc nằm
Tro
trơ một bóng người đầm lệ rơi
Đua
tay rờ khắp thân người
Chổ
nào mang dấu ...rụng rời đêm nao
Tim
còn rộn dấu nghẹn ngào
Nhịp
ru ân ái ...rót vào thân say
Người
ơi!Mưa ướt đêm dài
Chơ
vơ một bóng...bóng ai xa rồi!!!!!
HỘI
AN QUA ĐÓ MỘT LẦN
Phố
rất cỗ...nhà rêu phong mái nóc
Đường
chông chênh lần phiến gạch trăm năm
Phố
chật hẹp ...nên bước gần dể gặp
Người
rất tình...nên phố ngập niềm yêu
Mắt
ai đó Hội An... em... khung cửa
Lầu
không cao...anh muốn vói tay chào
Nhưng
rất ngại ...chiếc đèn lồng gió đẩy
Che
em ngồi ...đôi mắt ngó trời cao
Tô
bún nhỏ bốc hơi thơm hương ngát
Ăn
một lần chắc nhớ mãi Cao Lâu
Anh
thầm lặng bước ra con phố cỗ
Dọc
sông Hoài...nghe con nước lao xao
Chiếc
thuyền rồng đậu bên bờ... neo vắng
Nghe
ai hò buồn nẩu ruột thấu tim cào
Hội
An ơi! một lần ta qua đó
Mưa
Hội An còn ẩn thấm ...hồn nao...!
Nhớ
Hội An mong môt ngày về lại
Tìm
trăm năm hồn phố cỗ năm nào!
Kỷ
niệm một lần ghé Hội An năm 2007
TẬN
HƯỞNG
Môt
ngày còn sống còn tại thế
Sao
chẳng rong chơi hết cuộc tình
Chữ
nghĩa gom đầy trong trí nảo
Văn
chương thả nổi thú mê cung
Chén
rượu khơi hừng cơn phấn chấn
Nem
chua khoái khẩu khép môi hồng
Miếng
ớt cay xè cong lưởi hít
Hà
hơi vui hưởng đến tận cùng
Thả
nổi tâm hồn theo mây gió
Buông
cương tim nhập xoấy tình tang
Ai
biết..! chỉ mình ta mới biết
Ta
say...túy tận...Mặc! Bàng hoang...!!!
Cứ
khư khư mở trang Khổng Tử
Nhốt
cả đời buồn trong uất tâm
Xả
láng ...Coi đời..như chén rượu
Nuốt
ực môt hơi...hưởng thú phàm...
Nhớ ai?
Khăn
thương nhớ ai
Dính
hoài nước mắt
Khăn
thương nhớ ai
Mà
khắc bông hồng
Khăn
thương nhớ ai
Cột
thòng lọn tóc
Người
thương nhớ ai
Mếu
máo khóc thang
Đèn
thương nhớ ai
Ngọn
buồn hiu hắt
Mắt
thương nhớ ai
Mắt
lệ hàng hai
Người
thương nhớ ai
Ngồi
khêu ngọn bấc
Đêm
thương nhớ ai
Ruột
thắt từng cơn
Đường
dài đi suốt... cô đơn
Đời
như héo úa mõi mòn chờ ai.
Tình con gái
Con
gái thì hảy làm nủng...
Yêu
... mà vẫn như chưa..
Lời
tỏ tình rất vội
Ngún
ngẩy chẳng dạ thưa
Em
bỏ đi một nước
Tưởng
em rằng chẵng ưa
Bỏ
số de..chạy tuốt
Để
cô em đợi chờ...?
Người
đâu mà kỳ quái
Yêu
mà khộng chịu chờ
Em
lấy chồng ...tiếc nuối
Anh
chàng đành ngẩn ngơ
Nghĩ
ra ...rồi mới hiểu
"Con
gái nói không mà có"
Bao
lần:Tình có như không"
Muốn thương cô gái Bắc Kỳ
Bởi
xưa nghèo rách mồng tơi
Dám
nào tán tỉnh học đòi yêu ai
Nhìn
cô gái Bắc ...thở dài
Cái
đuôi con mắt sắt mài bén dao
Miệng
em chim sáo ...ngọt ngào
Môi
son chỉ để đón chào vảng lai
Học
trò dưới tỉnh miền Tây
Ngồi
câm miệng hến...ớt cay xé lòng
Để
tô phở lạnh ...khép lòng
Ngẩn
ngơ... ngọn tóc bềnh bồng chéo vai
Sợi
nào em cột hồn tôi
Về
nhà chới với ...nghe lời bạn khuyên
Nầy
nhé ...mầy chớ mà ham
Quen
con gái Bắc ...mầy mòn trái tim
Bố
Bắc đâu chịu gả con
Cho
dân Nam Bộ héo hon như mầy
"Ơ!
cái thằng trắng tay
Bố
khỉ...cớ tại sao mầy cả gan
Con
ông phải gả cho quan
Xéo
đi cho khỏi cửa hàng nhà ta"
Thế
là ăn phở hít hà..
Nhìn
cô gái Bắc...xót xa để lòng...
SỢI
NHỚ
Xa
xứ mấy chục năm có lẻ
Quây
về quê cũ một ngày buồn...
Tìm
những phố quen ngày xưa ấy
Phố
chật đông người không bóng quen
Ngả
sáu còn đây...nhà thay chủ
Ngả
Bảy còn kia phố đổi tên
Qua
khung viển cũ trường đại học
Cố
nhớ dáng em tóc thả dài
Chiếc
xe đạp trắng viền màu đỏ
Theo
em suốt con đường Hùng Vương
Cư
xá đại học mấy năm chung dãy
Chẵng
có lần nào dám làm quen
Sợi
tóc em bay ngang khung cửa
Anh
thập thò... kẻ gió nhìn say
Thuở
đó sao anh nhúc nhát...
Em
phớt lờ...chẵng để ý ai...?
Bây
giờ ngang đó ...không còn nửa
Khung
chợ đông người...đã đổi thay
Anh
ngồi dưới bóng cây dầu lớn
Bên
ngoài nhà thờ ....nhìn lá rơi
Có
sợi tóc ai bay ngang mắt
Chiếc
xe qua bụi tạt ngang mày
Anh
dụi mắt nhìn theo bóng lạ
Một
giọt buồn hiu hắt chợt rơi!
Duyên nợ nhà quê
Anh
zdìa...em hỏng cho zdìa
Bắt
anh ở lại tát đìa mò tôm
Mò
tôm con được con không
Càng
tôm quập dính bên hòn dáy xưng
Bò
lên hổng dám lợi gần
Lén
núp bờ ruộng kéo quần rứt tôm
Em
ngồi bên cạnh gốc rôm
Đỏ
gay cái mặt quay dòm bờ mương
Lò
mò anh lợi gần em
Làm
bộ làm tịch như hong có gì ...
Ủa!
anh bắt được cái gì
Cầm
con tôm bự ..mặt thì hơi nhăn..
Ừa!
bự chảng thấy hong
Đem
về nướng lụi chắc thơm hết hồn
Ờ
hen!...em dòm đáy quần..
Biết
không dấu được ..đỏ rần mặt mo
Em
cười chúm chím ngó lơ
Bửa
nay coi bộ hết mờ mắt ai
Thương
anh em cắn móng tay
Cũng
từ bửa đó... thành đôi vợ chồng
Mấy
chục năm chẳng ở gần
Đẻ
con mấy lửa cho chàng mò tôm
Về lại phố xưa
Phố
ơi! Ai dựng nên thành
Ngổn
ngang tà dốc nhìn quanh bộn bề
Ta
về phố cũ …buồn ghê!
Loi
ngoi dưới nắng chiều về ngã nghiêng
Cố
nheo con mắt nhìn quanh
Lạ
ơi! Chẳng thấy …chút quen bờ tường
Thử
nhìn quanh khắp ngã đường
Xe
ngang xe dọc phun luồng…khói cay
Ta
như cột đá ban ngày
Đứng
trơ dưới nắng …xuôi tay bên đường…
Qua đường
Nhìn
em dáng ngọc phơi bày
Vai
nghiêng tóc lệch mắt nai cầu vòng
Anh
như cánh hạc mênh mông
Khoả
đôi cánh lượn rối dòng tóc mây
Nhìn
em khoảng đục khói bay
Tinh
khôi bờ má còn đầy thơ ngây
Chồi
non búp mộng trang đài
Anh
trôi sóng lượn hồn say ngút ngàn
Ơi
em! Qua giọt mây tan
Rủa
thầm… ta đã gieo thêm nhục hình
Nhìn
em mi khép mong manh
Chợt
ta cũng khép chút tình xót thương
Cõi
người tục lụy vô minh
Cõi
ta nhục thể vói tầm tay quơ
Qua
đường một chén rượu hờ
Hỏi
em biển sóng đục, khua váng thuyền?
Mai
kia bến dạt vô miên
Về
đâu em hởi truân chuyên phận mình?
No comments:
Post a Comment