Friday, July 5, 2013

Dòng trôi



DÒNG TRÔI

Ta ngờ vực những ngày qua vội vã
Những vết hằn mất dấu bụi trần gian
Trong hoang mang buông đời trôi vuột
Ta ngu ngơ hồi nhớ những thăng trầm

Chân đứng đất mà hồn luân lạc
Cõi mây mù cố nhớ nẻo phù vân
Ta ngờ vực cả tình ta phóng mạng
Bởi bao lần khỏa lấp chuyện ái ân

Bạn của ta mỗi đứa một căn phần
Khi gặp lại hóa ra tình cũng nhạt
Qua loa vài câu chào gở gạt
Rồi bước đi vội vã chuyện miếng ăn

Nhiều lúc ta cũng cạn tình chân thật
Trong giao tình đến với kẻ đồng hương
Bởi phù hoa lắm người vênh vênh mặt
Miệng qua loa cường điệu thứ lai căng

Nhớ quê hương mộng mơ về chốn cũ
Bao đổi thay... trơ mặt đứng phân vân
Phố rất lạ và người cũng rất lạ
Ta bổng dưng ngậm miệng đến vô tâm

Đời sắp tắt...tuổi ta còm bấc lụn
Thu mình như con sâu cuống lá buồn
Đời biếng nhát... không chừng cơn gió động
Rớt rơi về phần đất ngủ trăm năm




Xuân họa thơ cụ Nhân

Xuân khứ, Xuân lai, lại đón Xuân
Ai đem khuê cát đến cùng gần
Dáng hoa cành liểu..ồ! du khách
Mày sắc, mi cong ..ấy! mỹ nhân!
Đã đến cùng ta sao bóng ảo
Sao không bậu bạn buổi giao hoan
Ta say hay tỉnh trời xuân mộng?
Ai rót thì thầm chuyện ái ân?



KHAI BÚT ĐẦU NĂM
Tặng Trần Kiêm Đoàn

Đất khách đầu năm...đời viễn xứ
Cũng rượu cũng mừng đón Xuân lai
Nhìn trời mây bạc chen nắng ấm
Nâng chén quan hà uống rượu cay!
Bậu bạn dể gì cùng tương ngộ
Đâu phải quê mình Tết thảnh thơi
Cơm áo quẩn người lo tất bật
Nhớ nhau chỉ gởi cái Mail thôi
Tứ xứ quây quần bên chiếc máy
Gỏ chử đầu Xuân chúc cùng nhau
Vẫn những câu xưa như trái đất
Mà ấm lòng Xuân đón giao thừa
Cứ hẹn, hẹn hoài làm sao gặp!
Cứ nhắc, nhắc hoài những chuyện xưa
Tóc bạc đã già nghiêng bóng xế
Xiễn xứ mịch mùng mây gió đưa
Anh bạn Việt Nam cùng lối xóm
Vẩy tay chúc Tết đêm giao thừa
Tiếng pháo nổ dòn ..phong pháo ngắn
Chỉ có vậy thôi...lặng lẻ thôi!
Ly rượu một mình ta uống cạn
Tứ bề đêm vắng giá sương rơi!




NỖI ĐAU THẦM

Biển bạt ngàn khơi biển sóng xô
Biết đâu là bến... ở đâu bờ?
Ta mơ hạt cát theo biển rộng
Về lắng thân tàn trên đất quê

Nỗi đau ngày tháng ta đọng lại
Thành bãi đất buồn thân cát khô
Cũng đành cam chịu…hơn còn phải
Một kiếp lưu đày nơi xứ xa

Chí cả cứ đeo hồn giục giã
Mà thân tàn tạ tháng ngày trôi
Nhìn quanh một đám người bôi mặt
Một lủ công hầu miệng đãi bôi

Vận nước bên trong tan nát rách
Bám đời canh bạc lấp đầy hong
Một bọn nô vong làm vua chúa
Dân oán ngập trời khắp núi sông

Cũng bọn quần thần sơ tán cũ
Bon chen hùng cứ chẵng nên công
Hám danh vỗ ngực làm Thiên tử
Rủng rỉnh rượu ngày đến rượu đêm

Buồn quá ta nhìn trời chưởi đỏng
Biết ai cùng...chia chát buồn nôn!
Ôi! Nỗi đau thầm đành gánh chịu
Bạn, tôi còn bao nỗi hoài mong?





NGƯỜI Ở BIỂN

Xóm biển vắng bên bờ lau xào xạc
Maí lá nghiêng theo bóng nắng về chiều
Vách kẻ hở lùa đầy hơi biển mặn
Cột xiêu xiêu năm tháng đở gió lùa

Thuyền ra khơi nên bờ im như ngủ
Con dả tràng làm tổ sóng đu đưa
Theo năm tháng cứ vun hoài tổ ấm
Nhưng hoài công chờ đợi...! Cát nhòa!

Dân xóm biển nắng soi da rỏ mật
Tắm biển khơi chòi lá ướt quanh năm
Bập bềnh sóng đèn chong chao bóng nhỏ
Biển mênh mông trời rộng ánh sao đêm

Phăng miệng lưới cá theo dòng nước chảy
Bập bềnh phao mắc lưới cá lao xao
Đôi tay rắn gom đường dây gom lưới
Đổ đầy khoang hơi đá lạnh co ro

Sáng mai đây thuyền về nơi bến cũ
Bến lao xao- bến gọi lái buôn về
Người mặc cả, cân đo, tính toán
Manh lưới hiền phơi sào cột chơ vơ

Sóng vẫn vỗ chiếc thuyền neo không ngủ
Suốt đời thuyền lảo đảo với biển đưa
Người ở biển cũng lao đao biển gió
Suốt bốn mùa cơm áo vẫn âu lo!




Nói với bức ảnh cô bé dể thương

Bé ơi thổi nến bao lần?
Mà trông mắt biếc như tình... ngó ai
Bé nhìn con mắt kéo dài
Tay xoa má ửng tóc cày ngón đan
Môi son như mở nụ hôn
Bé ơi! Bé có ngại ngần vòng tay
Hồn tân theo mộng về ai?
Có hay dối mẹ những giây phút buồn
Tuổi xuân con gái rộn ràng
Dấu quanh dấu quất trong hồn mộng mơ
Trái tim vỗ ngực vu vơ
Mùa yêu thương chắc còn chờ tình nhân?

Bước phù trầm
      Tặng bạn thơ Huy Văn

Đời quanh quẩn tháng ngày lưu lạc
Cơm áo quay theo dòng chạy đua chen
Nhiều khi quên ta hình vóc cũ mèm
Hồn lãng đãng tìm vào thơ say mộng
Những cơn khát trầm sâu như trời rộng
Tim cháy bùng thơ chữ mọc cánh bay
Ta nhớ ta hồi tưởng tháng năm dài
Một thời cũ bao nhiêu dòng trôi nỗi
Chữ gieo neo tình yêu thời trai trẻ
Nét kiêu hùng một thời lính hiên ngang
Chén quan san bè bạn thuở cơ hàn
Mà chính khí như trời cao bể rộng
Như mới đây áo chiến bào xung trận
Mơ vun đầy sông núi một đường gươm
Ừ! Mới đây ...! ngày bỏ súng, hàng quân..
Thấm thoát đã hơn ba mươi năm có lẻ
Mỗi bận soi gương, sợi tóc buồn trắng tẻ
Rớt kẻ tay...ta buông tiếng thở dài
Bao xót xa… bật dậy mắt cay cay
Nhìn trong đục nhân gian mờ hư ảo
Kiếp nhân sinh ôi! sao nhiều phiền nảo
Còn bao lâu...? Ráng bước hết phù trầm
Gió rét gào còn chưa tạnh mùa đông
Ai rót lạnh vào chén sầu lử thứ?
Ta uống say rung đảo đất trời nghiêng?


TÌNH TỰ PHÙ SA
     (Đáp lại hiền đệ Huy Văn)

Dòng phù sa vẫn đấp bồi bờ bãi
Dù dòng sông sạt lở những khúc quanh
Bao nhiểu dương cuộn xoấy đến khôn cùn
Những hạt lắng phù sa còn đọng mãi

Thời gian trôi với bao nhiêu oan trái
Cuộc thăng trầm phủ tuyết trắng màu xanh
Như dòng sông bồi, lở những vết hằn
Soi bóng hạc viễn xứ buồn trăn trở

Những khi đứng nhìn ngoài xa biển rộng
Sóng lô nhô đi mãi đến phương ngàn
Hạt cát nào theo bọt nước mênh mang
Cùng hòa nhập chín dòng sông cố xứ

Nhánh Tiền Giang rẻ quanh cồn cây trái
Nhánh Hậu Giang chia đụn cát cù lao
Thuyền sẽ về bến cũ ...nhớ hôm nào
Ta cất bước lìa xa...giờ trở lại

Nhớ Mỹ Tho chuyến đò ngang Rạch Miểu
Nhớ Vỉnh Long Bắc Mỹ Thuận nối qua
Nhớ chiếc phà qua sông Hậu Cần Thơ
Mỗi nơi ghé : nghe mùi câu vọng cỗ

Người hành khất năm xưa giờ đâu vắng
Chiếc đàn thùng, cô bé mắt nai tơ
Những bài ca sóng vỗ lắng bao giờ
Theo con nước trôi đi rồi quá khứ

Chiếc cầu treo mấy nhánh sông nối lại
Nghe buồn buồn qua mấy nhịp về xuôi
Dề lục bình đọng lại những mãnh trôi
Phù sa lắng bến bờ hồn viễn xứ...!





Giọt đắng
Cà phê nhỏ giọt cầm chừng
Đưa môi uống đắng mà lòng mê ngây
Nhớ em rà lưởi bờ môi…?
Một lần anh hớp cả đời không quên!



PHƯỢNG NHỚ

Phượng nở hai màu khoe sắc hương
Mùa hè nghiêng bóng trước sân trường
Tuổi nhỏ một thời vương nỗi nhớ
Hai màu hồng,tím một trời thương

Mỗi cánh phượng hồng trang thơ ép
Từng dòng thơ nhớ gởi trao thương
Lưu bút ngày xanh dòng mực tím
Gởi nhớ, gởi thương tuổi học đường

Ngắt cành phượng tím trao em đó
Hảy nhớ tình nhau vạn nẻo đường
Lớn lên mỗi đứa đi mỗi ngã
Thời gian trôi vuột những yêu thương

Kỷ vật qua bao cơn biến loạn
Mất rồi những dòng chữ thân thương
Hoa phượng mùa hè, hoa vẫn nở
Hồng, tím còn đây trước sân trường

Người xưa biền biệt ...người xưa đứng
Buồn nhìn mái ngói đã rêu phong
Em của thời xưa giờ tóc trắng
Ta của thời xưa tóc điễm sương

Phượng ơi! màu nhớ lòng lưu luyến
Ta hát bài ca "Phượng nhớ" buồn
Thiếu phụ bên đường dừng chân lại
Có phải người xưa cũng đoạn trường?


MƯA TÌNH DỞ DANG

Mưa tình ướt đẫm môi em
Giọt yêu ngọt xớt vào thân lửa hồng
Vòng tay anh chẵng ngại ngần
Trút cơn mưa xuống trên làn da em
Giọt nào buông hết qua thân
Giọt oan nghiệt đã nối hòn máu anh
Cơn mưa tình ái dở dang
Trăm năm em gánh lỡ làng phận em

                           
Uống ly rượu bọt tình nhân
                      
 

Cõi trần nhiều lắm gian truân
Gặp em trong buổi anh gần ngất ngư
Em mời chẵng lẻ chối từ
Mím môi nóc cạn ly đầy vô minh
Rót thêm ly bọt tình nhân
Tróng trơn…anh hớp hư không lạnh hồn!


Như hạt mưa

Thà như hạt mưa
Nằm trên chiếc lá
Nắng chiếu muôn màu
Gió chiều đu đưa

Thà như hạt mưa
Chảy dài trên má
Em tôi thẩn thờ
Đường tình bơ vơ

Thà như hạt mưa
Rơi trên đất nẻ
Ngọn cỏ gió lùa
Bao mùa nắng khô

Thà như hạt mưa
Lẩn trong nước mắt
Em tôi ngóng chờ
Người tình xa xưa

Thà như hạt mưa
Trăm điều muốn nói
Lẩn trong nỗi sầu
Len vào biển khơi!

Hạt mưa! Hạt mưa
Nằm trên tay người
Nát đời con gái
Lầm lỡ yêu rồi
Đau khổ cả đời!



Nếu mai tôi về


Nếu mai đây tôi về
Con đường xưa chắc khác
Bởi thời gian quá đỗi rất lâu
Mấy chục năm viễn xứ
Giờ tôi bạc mái đầu
Bước lưu vong trở lại
Miền đất cũ quê xưa
Nhưng tôi biết chắc
Cánh đồng lúa vẫn xanh
Gió thơm hương mạ mới
Người dân quê vẫn đượm tình
Đón người xưa trở lại
Cho dù có chút buồn
Qua bao thay đổi
Một thời gian điêu linh
Người còn, kẻ mất
Ngấn lệ buồn khó ngăn....
Dòng sông xưa vẫn còn lượn khúc
Những nhánh bần xanh
Con bìm bịp kêu nước lớn
Dề lục bình tim tím nở bông
Nhưng con đò xưa vắng bóng
Chiếc cầu cao đã bắt ngang sông
Cô gái năm xưa đưa đoàn quân qua bến
Chắc bây giờ tóc cũng điễm sương
Thuyền em chóng sào không đợi khách
Váng rong rêu như rả mục tháng năm
Nếu mai tôi trở lại
Chắc gì tôi gặp lại em....!




Tình yêu bóng mây

Em cứ mãi là người tình trông mộng
Để anh thèm thuồng trong những giấc mơ
Em cứ mãi là người tình chưa đến
Để anh chờ háo hức một vòng tay
Em cứ hẹn cho dù em nói dối
Để anh chờ trong hồi hộp mê say
Anh lặng lẻ với mối tình ngây dại
Cho dù đời anh tóc ngã màu mây
Trái tim và hồn anh như tơ mỏng
Cứ vổ đầy mộng ước của chàng trai




KHÚC TÀN DU

Hoa chẵng đợi mùa...phơi sắc hương
Bướm xa vườn huyển khép tơ vương
Lối về thu biếc trời xanh thẫm
Mộng ảo tàn du mấy dậm đường

Mỗi chiếc lá vàng rơi tơ vương
Ta nhè nhẹ bước khúc hoang đường
Sợ làm động dậy mùa trăng mộng
Dưới chân còn chứa ánh nguyệt sương

Ta đã vô chừng kiếp đa mang
Hồn di... tơ mõng cánh bướm vàng
Đã mõi..! hết mùa xuân khải mộng
Nằm dưới cội buồn...mộng vỡ tan!



CỖ HẠC

Người từ cõi lạ bám rêu phong
Mở cửa đời ra chốn phiêu bồng
Vần thơ cổ hạc hồn lãng đãng
Đem xuống trần gian tiếng nhạc lòng
Ta người khách lạ dừng chân lại
Say khúc mê cung...phút chạnh lòng!






Cái bóng và ta


Cái bóng ngã trước ngã sau
Bóng nghiêng, bóng đứng, bóng chao đảo vờn
Bóng ngày trên dốc đường trơn
Bóng đêm quạnh vắng trên tường hắt hiu
Bóng lặng lẽ...ta đâm chiêu
Nhiều cơn u ẩn và nhiều sầu thương
Ta đi gần suốt đường trần
Bóng ảo vọng, bóng phù trầm quanh ta
Cõi nhân sinh bóng nhạt nhòa
Bóng tình nhiểu loạn thướt tha trong hồn
Bóng luôn trong nỗi chập chờn
Ta ngồi tư lự... bóng thời gian qua
Cái bóng tịnh...cái bóng ta
Đêm nay thức trắng... mình ta ngồi nhìn!




Một thoáng nhớ...

Buồn quá!Trong lòng nhớ mênh mông
Già chát tim ta vẫn còn nồng
Vẫn nhớ trăm điều trong lãng đãng
Như chừng hồn vói đến hư không

Cứ để hồn phiêu phiêu hoang tưởng
Nhớ tình bạt mạng thuở xuân xanh
Buổi ấy ta là tên lãng tử
Mang trên người chiếc áo nhà binh

Thời binh lửa áo quần phơi nắng gió
Lấm mồ hôi bùn đất sấy người khô
Mấy ngày phép đủ đâu đêm hò hẹn
Khuấy tình em cạn đáy cóc say nhừ

Anh bỏ em sau lưng thành phố
Chưng hửng buồn đứng ngó ta đi
Yêu em dục tốc như hổ báo
Cắn nát tim em tuổi dậy  thì

Không phải hoang đàn quên người cũ
Lấn cấn dài theo dấu lửa binh
Bất chợt gặp nhau anh liều mạng
Em cũng chìu lòng lửa yêu tinh

Chinh chiến... sắp như là chết tận
Cứ sợ chần chừ sẽ mất nhau
Cắn gấu áo buồn em tủi phận
Anh vào chiến trận biết nơi đâu?

Thở dóc một hơi trong hồi nhớ
Một chút buồn rơi một khoảng đời
Mười mấy năm làm lính
Mấy năm làm tù binh
Hơn ba mươi năm biệt xứ
Ngồi nhớ lại những cuộc tình
Ai khóc ai trong trời cũ?
Chỉ thấy lòng già lạnh câm
Hởi những người yêu thuở đó
Có hoài nhớ ta không?
Ta xin trăm lần tạ lổi
Những cuộc tình chơi rong...



CHƠI TRĂNG

Ta ngồi giửa bóng đêm trăng tỏa
Nguyệt dạ loang loang một khung trời
Đưa tay bụm vóc trăng uống cạn
Lửa mộng căng đầy nuốt một hơi

Trăng tan hòa khúc đàn lưu thủy
Như suối tuôn trào một dòng trôi
Thế giới còn riêng trăng hạnh ngộ
Ta quên phiền muộn cõi trần ai!!!

Ta như mây tán vào vô tận
Quên nẻo quay về chốn thế gian
Cứ mãi tìm em theo gió đẩy
Dù em mù mịt lớp sương tan

Ta muốn em tan trong địa ngục
Đừng phơi thể xác chốn trần gian
Đừng khua lưởi ngọt bùa mê lú
Nuốt trửng tình ta lối mê hoang


NGẮM TRANH LỎA THỂ


Đưa tay hứng ánh trăng tròn lẻ
Động giấc mơ say sóng sánh hồn
Nhủ nguyệt nhô cao hai đỉnh ngọc
Hoàng kim phủ mật chảy toàn thân
Nhấp nhô rừng lá khe suối khuất
Vọng tưởng hang sâu, vách đá mòn
Ngồi ngắm trăng suông lòng rạo rực
Muốn níu trăng ôm trọn giấc nồng
A ha! cứ tưởng mình quên lối
Vẫn nhớ đường lên...muốn giởn trăng!!!


Thuyền và Biển

Biển im vắng ...thuyền tròng trành trôi dạt
Dòng biển trôi...thuyền mất hướng bến bờ
Thuyền chở nặng khoang đời e sống vổ
Biển dập vùi thuyền ngộp giửa sóng xô



Chào em chiếc lá thu

1_Thu về góc phố nắng vàng
Như trăm năm cũ giủa hàng cây xanh
Giấu trong nhịp vỗ cánh chim?
Thả bao nỗi nhớ... nắng hanh hanh vàng
Chào em kỷ niệm mùa sang
Cho môi anh lạnh lòng canh cánh buồn

2_Nợ gì cứ véo da trơn
Se se gió  lạnh căng hồn nhớ em
Thuở sờ vai áo nụ hôn
Môi còn như thể dài cơn nhớ hoài
Nhớ em cái bấu ngón tay
Trên lưng áo ướt tươm đầy dấu yêu

3_Lá xa cuốn... rớt trên tay
Cho anh tơ tưởng những ngày yêu say
Cứ vào thu đến buồn lây
Thơ tôi theo chiếc lá bay đầy mùa


TRÁI MỘNG VƯỜN THU

Mùa thu vàng lá-lá thu bay
Núp trong cuống rớt nụ ngày mai
Mầm xanh chồi lá qua đông lạnh
Chờ đến xuân về trổi đọt say
Trái chín đỏ hồng trên nhánh nặng
Trái nào rụng xuống gió lung lay?
Cành trơ... xa lá còn trái mộng
Rụng xuống tim anh giấc mộng dài





Sợi tóc

Bao lần tóc ngã vai anh
Mùi hương dìu giấc ngủ quên chập chờn
Mồ hôi ướt sợi tóc măng
Ngang môi theo những vết lăng tình nồng
Tựa ngang đôi ngực phập phồng
Hình như từng giọt máu hồng qua tim
Có trăm sợi tóc cột riềng
Nhớ nhau đầy kiếp buồn phiền trôi qua

MÙA THU

Buồn buồn…dụ ngọt mùa thu
Hắt hiu gió nhẹ, nắng mù sương sương
Ủ trong trời đất tình vương
Cỏ cây hoa lá cũng dường đâm chiêu
Cõi riêng chung giấc phù kiều
Mùa thu mang máng cứ đều mỗi năm
Theo trời cánh hạc xa xăm
Ta moi ký ức ..cứ lầm lẩn thôi!
Mùa thu! Mùa thu ! hồn tôi!
Vương theo chiếc lá rơi rơi mỗi mùa



Lặng lẽ

Những giọt nến lặng lẻ như đốt thời gian qua đi lặng lẽ...
Tình yêu  trôi qua lặng lẽ...
Những cọng tóc xanh rơi lặng lẽ...
Mái đầu biến thành nhạt trắng lặng lẽ...
Tất cả mọi thứ đều lặng lẽ.!!!
Những ánh mắt nào đó nhìn ta lặng lẽ...
Như cuộc tình của mỗi người êm đẹp cũng mất đi lặng lẽ...
Cõi đời trôi qua...
Một lúc tỉnh lặng...
Hồn quay về nhìn quá khứ...
Ôi tình yêu của tôi!
Ôi người yêu của tôi!
Rất lặng lẽ...

Một tiếc nuối thầm lặng..
Như cọng rêu xanh trôi chìm vào biển xanh...
Mỗi người đều có nỗi buồn chỉ mình,mình hiểu
Có thể rồi cũng đi vào cõi thiên thu lặng lẽ với hồn mình miên viển rời khỏi xác thân...

Bấm vào phía dưới để xen Utube


No comments:

Post a Comment